Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngà...

Get Started. It's Free
or sign up with your email address
Rocket clouds
Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ by Mind Map: Dữ dội và dịu êm  Ồn ào và lặng lẽ  Sông không hiểu nổi mình  Sóng tìm ra tận bể  Ôi con sóng ngày xưa  Và ngày sau vẫn thế  Nỗi khát vọng tình yêu  Bồi hồi trong ngực trẻ

1. Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ

1.1. Hai câu thơ nắn gọn và giản dị nhưng đã nêu ra được bốn đặc tính vốn có của sóng biện : dữ dội hoà quyện với dịu êm, ồn ào đan xen với lặng lẽ. Những đặc tính này của sóng cũng là những khía cạnh tình cảm thường thấy trong tâm hồn của những người phụ nữ khi yêu, nhất là khi yêu chân thành, tha thiết. Bởi tình yêu tha thiết, chân thành không chịu chấp nhận sự tầm thường, nhỏ hẹp, đơn điệu, một chiều mà nó phải là sự hoà hợp, sự đan xen của nhiều yếu tố, thậm chí là những yếu tố đối cực nhau: vừa mâu thuẫn, vừa thống nhất, vừa xung đột, vừa hài hoà để luôn tạo nên những sự hấp dẫn, mới mẻ.

1.2. Nói về đặc tính này của sóng cũng là để chỉ ra sự tương hợp với trạng thái tâm hồn của những người đang yêu: vẻ ngoài thì bình lặng chứa đựng bên trong những sức mạnh tiềm tàng, những khát khao mãnh liệt; vẻ ngoài sục sôi, dữ dội, che phủ bên trong một trái tim nhân hậu, đằm thắm, yêu mến và chở che.

1.3. Và một điều đương nhiên nữa là những thuộc tính vốn có ấy của sóng cũng thường không chấp nhận, không thoả mãn với một không gian chật hẹp, xuôi chiều của những dòng sông mà chúng phải tìm đến những không gian lớn hơn, khoáng đạt hơn để mặc sức vẫy vùng, để triền miên dào dạt, để tìm thấy chính mình. Nơi ấy không đâu khác mà chính là biển cả mênh mông. Vì thế, hai câu tiếp theo của Xuân Quỳnh đã mượn hình tượng sóng để nói lên nỗi khát khao được giao cảm, được giải bày và chia sẻ của một người con gái khi yêu :

2. Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể

2.1. Hai câu thơ là một khát vọng tìm tòi đến tột độ, khát khao được nhận thức về mình. Sóng đã dũng cảm từ bỏ dòng sông với những giới hạn chật hẹp, những thoả mãn tầm thường để đến với biển cả bao la, soi mình vào trăm ngàn con sông khác. Chỉ có ra đến bể, con sóng mới thật sự tìm thấy mình, mới nhận thức được sức mạnh và khao khát của mình. Điều này cũng giống như tình yêu của con người, luôn khai khát vươn tới sự lớn lao đích thực. Có thể thấy, ngay trong khổ thơ đầu tiên này một nét mới mẻ trong quan niệm về tình yê

2.1.1. Người con gái khát khao yêu đương nhưng không còn nhẫn nhục, cam chịu nữa. Nếu “Sông không hiểu nổi mình” thì sóng dứt khoát từ bỏ nơi chật hẹp đó để “tìm ra tận bể”, để đến với cái cao rộng, bao dung. Thật minh bạch và cũng thật quyết liệt!

3. Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thế

3.1. Hai câu thơ vừa thể hiện sự ngạc nhiên vừa mang ý nghĩa khẳng định một điều có tính quy luật về sự tồn tại bất diệt của khát vọng tình yêu trong trái tim người con gái. Điều khẳng định có tính quy luật ấy được gợi ra từ hai chữ vẫn thế, nghĩa là không có gì khác, không có gì thay đổi;

3.2. hai chữ chỉ thời gian có ý nghĩa không xác định, không hạn định là ngày xưa, ngày sau. Sự tồn tại bất diệt của sóng biển ở đây là một quy luật của thiên nhiên và đó cũng chính là quy luật của tình yêu muôn thuở. Quy luật ấy được thể hiện mạnh mẽ nhất, mãnh liệt nhất ở tuổi trẻ

4. Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ

4.1. Xuân Quỳnh đã lựa chọn từ ngữ thật chính xác để chuyển tải trọn vẹn nỗi lòng của mình. Ở đây, thi sĩ nói đến khát vọng tình yêu chứ không nói đến ước vọng tình yêu . Nếu là ước vọng thì chỉ mới là ước và mong, còn khát vọng thì đã là sự đam mê cháy bỏng, mãnh liệt, không có giới hận cuối cùng. Đấy cũng là một nét đặc trưng nhất của tình yêu : tình yêu thật sự bao giờ cũng thật mãnh liệt, nồng nàn

4.2. Nỗi khát vọng tình yêu xôn xao, rạo rực trong trái tim, trong quan niệm của Xuân Quỳnh, là khát vọng muôn đời của nhân loại mà mãnh liệt nhất là tuổi trẻ. Cũng như sóng, nó mãi mãi trường tồn, vĩnh hằng với thời gian. Từ ngàn xưa, con người đã đến với tình yêu và mãi mãi cứ đến với tình yêu.