Vợ chồng A Phủ (nhân vật Mị)

Get Started. It's Free
or sign up with your email address
Vợ chồng A Phủ (nhân vật Mị) by Mind Map: Vợ chồng A Phủ (nhân vật Mị)

1. Sức sống tiềm tàng

1.1. Thái độ đối với món nợ và việc về làm dâu

1.1.1. Mị xin làm để trả nợ -> Mị thà vất vả, thà cực nhọc còn hơn mất tự do

1.1.1.1. Mị ý thức rất rõ về nỗi khổ khi làm dâu cho nhà giàu, ý thức về bản thân, cái tôi cá nhân

1.1.2. Ngày nào Mị cũng khóc

1.1.2.1. Giọt nước mắt thương thân, ý thức về cái tôi đang bị chà đạp

1.1.3. Tìm đến cái chết

1.1.3.1. Mị ý thức về sự sống, thà chết còn hơn sống mà mất tự do

1.2. Đêm tình mùa xuân

1.2.1. Tiếng sáo lần 1: "Ngoài đầu núi..." -> tiếng sáo có thực, tình cờ cất lên vào những ngày xuân, mộc mạc, giản dị

1.2.1.1. Mị "thiết tha bổi hổi", "nhẩm thầm bài hát", không còn sống trong thực tại, không còn vô cảm nữa mà sống với tiếng sáo cùng với lời bài hát

1.2.2. Bữa rượu cúng ma ở nhà thống lý

1.2.2.1. Mị uống rượu "lén lấy", "ừng ực từng bát"

1.2.2.1.1. Mị cảm thấy uất ức, cay đắng, tủi nhục

1.2.2.2. Mị "sống về ngày trước"

1.2.2.2.1. nỗi nhớ và sự hoài niệm của Mị là dấu hiệu đầu tiên của sự thức tỉnh

1.2.2.3. Tiếng sáo lần 2 "văng vẳng tiếng sáo" -> âm thanh thực khơi lại trong Mị những kí ức đẹp về 1 cô gái đã từng hạnh phúc

1.2.2.3.1. Mị luyến tiếc quá khứ, thấm thía nỗi đau tinh thần ở hiện tại

1.2.2.4. "thấy phơi phới trở lại"

1.2.2.4.1. quá khứ đã làm sống lại sự trẻ trung, đánh thức niềm vui trong Mị

1.2.2.5. "Mị trẻ lắm. Mị vẫn còn trẻ, Mị muốn đi chơi"

1.2.2.5.1. ham muốn sống trong Mị trỗi dậy, khát vọng hạnh phúc bừng tỉnh

1.2.2.6. "nếu có nắm lá ngón...ăn cho chết ngay"

1.2.2.6.1. muốn chết -> ham sống nhất

1.2.2.7. Tiếng sáo lần 3 "tiếng sáo...lửng lơ"

1.2.2.7.1. chất xúc tác để mong muốn, khát vọng đi chơi của Mị lên đến đỉnh điểm

1.2.2.8. "đến góc nhà...cho sáng, quấn lại tóc, với tay lấy cái váy hoa"

1.2.2.8.1. Mị hành động 1 cách tự do như 1 sự thách thức, phản kháng với A Sử

1.2.2.9. "vẫn nghe tiếng sáo" -> tiếng sáo không có thực

1.2.2.9.1. Mị vẫn đang sống trong sự rạo rực say mê của tâm hồn mà chưa hề sống lại với thực tại

1.2.2.10. Sáng hôm sau "Mị bàng hoàng tỉnh"

1.2.2.10.1. Mị sợ chết

1.3. Đêm mùa đông

1.3.1. Ban đầu Mị "ngồi thản nhiên"

1.3.1.1. đi ngược lại bản năng phụ nữ, chai lì về cảm xúc hay nói cách khác lòng Mị đã chết rồi

1.3.2. "lé mắt trông sang"

1.3.2.1. thấy A Phủ khóc

1.3.2.1.1. Mị cảm thấy đồng cảm, thương cho A Phủ

1.3.2.1.2. "chúng nó thật độc ác"

1.3.2.1.3. "người kia việc gì phải chết thế"

1.3.2.1.4. "phải trói thay - không thấy sợ"

1.3.3. Cứu A Phủ

1.3.3.1. "rón rén bước lại"

1.3.3.1.1. Mị sợ bị phát hiện -> nỗi sợ vẫn đè nặng Mị

1.3.3.2. "cắt nút dây mây"

1.3.3.2.1. cứu A Phủ thoát chết đồng thời cứu Mị khỏi nỗi sợ, sự vô cảm, câm lặng của chính mình

1.3.3.3. "nghẹn lại"

1.3.3.3.1. hoang mang

1.3.3.4. "đứng lặng"

1.3.3.4.1. Mị nghĩ cho mình, đấu tranh nội tâm đang diễn ra trong Mị

1.3.3.5. "chạy"

1.3.3.5.1. "cho tôi đi - chết mất"

1.3.3.5.2. "lao chạy xuống dốc núi"

2. Số phận khổ đau

2.1. Trước khi làm con dâu gạ nợ

2.1.1. Sống trong xuân sắc, có sắc, có tài

2.1.1.1. Trai đến đứng nhẵn cả chân vách

2.1.1.1.1. Xinh, có nhiều người theo đuổi

2.1.1.2. Người yêu của Mị

2.1.1.2.1. Tuổi xuân gắn với tình yêu

2.1.1.3. Thổi sáo giỏi... đi theo Mị

2.1.1.3.1. Có tài, yêu đời

2.2. Khi về làm dâu nhà Thống Lí

2.2.1. Nguyên nhân

2.2.1.1. Món nợ truyền kiếp của gia đình

2.2.1.1.1. Ấm ức, tức tưởi, cay đắng khi ý thức được sự tủi nhục, mất tự do

2.2.2. Hành động vứt nắm lá ngón

2.2.2.1. Có hiếu với cha, chấp nhận cuộc sống khổ nhục

2.2.3. Cuộc sống nhà thống lí

2.2.3.1. Nỗi đau thể xác

2.2.3.1.1. Sống không bằng trâu ngựa mà chỉ như công cụ lđ, CS là một vòng luẩn quẩn bế tắc

2.2.3.2. Nỗi đau tinh thần

2.2.3.2.1. Từ một cô gái hạnh phúc, yêu đời, mị trở thành một con người

2.2.3.2.2. Đêm tình MX

2.2.3.2.3. Đêm mùa đông

2.3. Nhật xét

2.3.1. Số phận Mị bất hạnh, sống không bằng chết, vô cảm với cuộc đời

2.3.2. Sự thay đổi của Mị từ người khao khát sống, ý thức được nỗi khổ bản thân thành sống câm lặng, vô cảm về sự sống và cái chết

2.3.3. Qua đó tố cáo Sự áp bức bóc lột của bọn địa chủ PK miền núi và thương cảm, xót xa trước số phận của những người dân bị đàn áp đến tê liệt về mặt cảm xúc

2.3.4. NT: Thủ pháp tương phản, điểm nhìn linh hoạt, giọng điệu trầm lắng, chậm rãi