Phụ nữ và sự hi sinh, tình yêu và nữ quyền trong thơ Xuân Quỳnh

Get Started. It's Free
or sign up with your email address
Phụ nữ và sự hi sinh, tình yêu và nữ quyền trong thơ Xuân Quỳnh by Mind Map: Phụ nữ và sự hi sinh, tình yêu  và nữ quyền trong thơ Xuân Quỳnh

1. Tự hát

1.1. "Chả dại gì em ước nó bằng vàng Trái tim em, anh đã từng biết đấy"

1.1.1. So sánh trái tim với vàng về mặt giá trị kinh tế

1.2. "Em cũng không mong nó giống mặt trời Bởi sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống Lại mình anh với đêm dài câm lặng Mà lòng anh xa cách với lòng em."

1.3. "Em lo âu trước xa tắp đời mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn"

2. Thơ vui về phái yếu

2.1. Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất. Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay Càng không có hạt nhân nguyên tử Chúng tôi chỉ có chậu, có nồi, có lửa Có tình yêu và có lời ru

2.1.1. Trái với những điều vĩ đại mà đàn ông làm được, phụ nữ chỉ lo chuyện hậu phương, chăm lo cuộc sống và gia đình nhỏ phía sau như chăm con, đi chợ, lo việc bếp núc

2.1.1.1. Nhưng nếu không có phụ nữ thì thế giới sẽ ra sao:

2.1.1.1.1. Nếu ví dụ không có chúng tôi đây Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn Ai sẽ là người sinh ra những đứa con Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.

2.1.1.1.2. Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng Là bác học… hay là ai đi nữa Vẫn là con của một người phụ nữ Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

3. Thơ viết cho mình và những người con gái khác

3.1. Các cô gái cùng thời với tôi Tôi giống các cô và lại khác các cô Trán tôi dô ra bướng bỉnh hơn, bàn tay thô lại còn vụng nữa Vụng đến nỗi không chỉ mó đến đâu là đổ vỡ Mà khi nói chuyện với ai, tôi thấy tay thừa không biết giấu vào đâu

3.1.1. Xuân quỳnh có 1 nổi tự ti về bản thân mình và cả phái nữ lúc bấy giờ. Tự ti về khuôn mặt lẫn đôi bàn tay dù 2 thứ ấy là 2 thứ được giữ gìn nâng niu nhất của người phụ nữ thời xưa.

3.2. Như các cô tôi có một tình yêu rất sâu Rất dữ dội nhưng không bao giờ yêu được hết Ở các cô, các cô âm thầm chịu đựng Cho đến ngày tình yêu ấy tắt đi. Còn ở tôi, tôi mang nó nặng nề Muốn nguôi quên, nó lại ngày càng lớn Luôn xao động, tôi không sao ngủ được. Không làm sao có thể ngồi nguyên Tôi sợ màu trời sau khung cửa bình yên Con đường vắng, người đi và rừng cây lặng gió.

3.2.1. xuân quỳnh muốn nói lên tình yêu của phái yêu khi xưa, cho dù khuôn mặc hay đôi bàn tay có không dịu dàng đi chăng nữa thì tình yêu vẫn sâu đậm.

3.3. Những cái chính về chúng ta, ta thường chả nói Mà bọn con gái mình hay nói xấu lẫn nhau Bọn con trai nghe lỏm đôi câu: “Cô này lác, cô kia thì cằm lẹm...” Họ khinh chúng ta và lời cửa miệng: “Chuyện đàn bà”. Họ có biết đâu Biết bao điều mãi tận thẳm sâu Ta chịu đựng hy sinh vì họ.

3.3.1. Nói lên sự chịu đựng, hy sinh vì người mình yêu

3.4. Dẫu sao con trai cũng đáng quý....chỉ họ sống với nhau sẽ ngu ngốc.

3.4.1. Khổ thơ lớn này tác giả muốn truyền tải sự qtrong của người phụ nữ trong cuộc đời vĩ đại của người con trai. Nếu không có phụ nũ thì đàn ông sẽ chẳng bao giờ được vĩ đại, to lớn như v.

4. Bàn tay em

4.1. "Gia tài em chỉ có bàn tay" Em trao tặng cho anh từ ngày ấy

4.1.1. Bàn tay là thứ quý giá nhất, nên khi yêu cô trao tặng nó cho người cô yêu.

4.1.2. "Từ ngày ấy" - Từ ngày yêu nhau

4.2. "Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy Quá khứ dài là mái tóc em đen."

4.2.1. So sánh giữa quá khứ và mái tóc

4.2.1.1. Tóc tượng trưng cho thanh xuân

4.2.1.1.1. Nhấn mạnh yêu cả thanh xuân

4.2.2. Câu trách móc nhẹ

4.3. "Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?"

4.3.1. Nỗi băn khoăn và lo âu về ngoại hình và thanh xuân, sức tươi trẻ của bản thân

4.3.2. Sự tự ti

4.4. "Bàn tay em ngón chẳng thon dài, Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả. Em đánh chắt, chơi thuyền thuở nhỏ, Hái rau dền, rau rệu nấu canh,"

4.4.1. Bàn tay của người phụ nữ lao động chân tay

4.4.1.1. Dùng bàn tay để kể về cuộc sống và nhân phẩm của người phụ nữ

4.4.1.1.1. Từ nhỏ tuổi đã phải lao động và làm nhiều công việc cơ cực khác nhau: chơi chắt thuyền, tập may vá

4.4.1.1.2. Tính khéo léo, giỏi giang, "công, dung, ngôn, hạnh"

4.4.1.2. Bàn tay biểu hiện cuộc đời cơ cục, tít tắp và bấp bênh.

4.5. "Đường tít tắp, không gian như bể, Anh chờ em, cho em vịn bàn tay"

4.5.1. Mong mỏi người đàn ông trở thành chỗ dựa vững chãi cho bản thân.

4.6. "Trong tay anh, tay của em đây Biết lặng lẽ vun trồn gìn giữ. Trời mưa lạnh, tay em khép cửa, Em phơi mền, vá áo cho anh."

4.6.1. Bàn tay chăm sóc và gìn giữ hạnh phúc lứa đôi.

4.6.2. Người phụ nữ suy nghĩ về trách nhiệm và nghĩa vụ của người phụ nữ trong gia đinh

4.7. "Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc, Tay em dừng trên vầng trán lo âu."

4.7.1. Bàn tay dịu dàng, ân cần chăm sóc cho nỗi lo âu của người đàn ông.