TÂY TIẾN (ĐOẠN 1)
da ngọc mai nghiêm thị
1. 6. Hai câu sau: thiên nhiên lại được khám phá theo chiều thời gian
1.1. "chiều chiều Oai Linh thác gầm thét đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người"
1.2. phép điệp "chiều chiều" cho thấy mỗi buổi chiều lại là tiếng thác nước "gầm thét"
1.3. phép điệp :"đêm đêm" lột tả cứ mỗi đêm thâu lại là tiếng cọp gầm => âm thanh nào cũng mang lại cảm giác ghê rợn
1.4. QD đã cụ thể hóa, làm sống động hóa những nhận xét của người đời
1.5. cách miêu tả ấn tượng "cọp trêu người"
1.6. trò đùa trẻ con đối với bản lĩnh của người lính Tây Tiến
1.7. tất cả bản lĩnh của họ đều được gói gọn trong động từ "trêu"
2. 7. Ở hai câu thơ khép lại khổ thơ đầu tiên của bài thơ Tây Tiến, nhà thơ như đưa người đọc vào miền nhớ mênh mang:
2.1. "nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói Mai Châu mùa em thơm nếp xôi"
2.2. "nhớ ôi": nỗi niềm bâng khuâng cũng là nõi niềm da diết cháy bỏng
2.3. những kỉ niệm ấm áp lúc đoàn binh dừng chân lại ở Mai Châu sau những cuộc hành quân vất vả
2.4. chiến tranh lùi lại một góc khuât nào đó nhường chỗ cho cảnh sinh hoạt tươi vui
2.5. bâng khuâng xao xuyến bởi hai tiếng "mùa em": 1 sáng tac độc đáo của ngôn ngữ thi ca
2.6. => đó chính là nỗi nhớ, là niềm thương
2.7. # Vần thơ khép lại mà dường như hồn người vẫn còn bâng khuâng giữa bạt ngan núi rừng Tây Bắc
3. 4. Câu thơ tiếp theo được dệt bởi những thanh bằng êm ái gọi tả sự bình yên: "nhà ai Pha Luông mưa sa khơi"
3.1. -- Những thanh bằng như kéo dài con đường hành quân nhưng lại tạo cảm giác êm ái, nhẹ nhàng. -- Mọi mỏi mệt của người lính đều tan biến.
3.2. -- Sự bình yên đến từ những mái ấm, bản làng Tây Bắc: đó là "nhà ai"
3.3. -- Từ "ai" đại từ phiếm chỉ thể hiện sự vô định => bất cứ mái nhà nào, bản làng nào cũng sẵn sàng che chở cho các anh
3.4. "nhà ai": gợi lên nỗi nhớ nhà nhớ quê hương da diết
3.5. => sự kết hợp giữa thanh bằng thanh trắc trong những câu thơ trên đã tao nhạc điệu cho "tây tiến" ''đọc Tây TIến ta như ngậm nhạc trong miệng" (Xuân Diệu)
4. 5. Thiên nhiên Tây Bắc đã vắt kiệt sức của người lính, có những người đã ngã xuống but QD đã lãng mạn hóa cái chết của người lính
4.1. "anh bạn dãi dầu không bước nữa gục lên súng mũ bỏ quên đời"
4.2. sức mạnh của văn chương dồn đổ lên từ láy "dãi dầu"
4.3. "dãi dầu" lột tả được hết sự khốc liệt của cuộc chiến
4.4. người lính Tây Tiến không ruồng bỏ, không quay lưng, không ngần ngại khi bước vào con đường hành quân gian khổ
4.5. "gục": động từ mạnh, động thái rất nhanh, biểu thị không còn sức chịu đựng nữa
4.6. "gục lên súng mũ bỏ quên đời":
4.6.1. nói giảm nói tranh, gợi tả một giấc ngủ ngàn thu
4.6.2. hi sinh đầy bi tráng
4.6.3. giấc ngủ nhanh, giữa hai giờ súng nổ
4.6.4. hiểu theo nghĩa nào cũng gợi tả sự gian nan tột cùng
4.6.5. "bỏ quên đời": gợi lên tinh thần của người lính
4.6.6. các anh ngang tàn trước cái chết, "nhẹ tựa hồng mao"
4.6.7. phẩm chất con người VN "sống cũng đánh giặc, thác cũng đánh giặc"; là vẻ đẹp, là tư thế hy sinh đầy lẫm liệt của người lính.